TPO - Có phải cái thói "đàn ông năm bảy lá gan, lá ở cùng vợ lá toan cùng người" là bao gồm cả tôi trong đó không mà trong một lần tìm vui trong quán karaoke tôi đã tạm thời quên vợ để cặp với một cô nhân viên trẻ, đẹp, giọng ngọt như mía lùi, khéo chiều tôi còn hơn vợ ở nhà...
Ảnh minh hoạ: Internet Ảnh minh hoạ: Internet
22 tuổi, tốt nghiệp đại học, sau 10 năm ở nhà thuê, ăn cơm bình dân và hết lòng cống hiến cho công ty tôi đã dành dụm được một số tiền. Chút tiền mồ hôi công sức ấy, cộng thêm với sự hỗ trợ của bố mẹ, anh chị ở quê, cùng vay mượn kẻ ít người nhiều ở công ty tôi mua được một căn hộ chung cư ở tận tầng 14 nhưng với tôi thế là đủ, là mãn nguyện và hạnh phúc lắm rồi.
Có công việc ổn định, có nhà riêng, tôi tự tin lên kế hoạch đi tìm một nửa kia cho mình khi tuổi đời đã bước qua ngưỡng " tam thập nhi lập" được vài ba năm. Ông trời chiều lòng người, đã cho tôi gặp em, người con gái mà tôi cho là ngoan, hiền, nết na, hợp với tôi như em sinh ra vốn để dành cho tôi vậy. Em tên Hạnh, 23 tuổi, là kế toán cho một doanh nghiệp tư nhân, đám cưới của chúng tôi được sự chúc phúc của bố mẹ đôi bên và bạn bè đồng nghiệp. Hạnh không phải làm dâu vì bố mẹ tôi ở quê, tôi đón Hạnh về căn hộ chung cư mà khi quen nhau Hạnh thường xuyên đùa" đây là lâu đài hạnh phúc ở 9 tầng mây của chúng mình!..."

Cuộc sống của chúng tôi êm ấm trôi qua, hàng ngày nếu không phải theo công trình ở xa tôi đều tranh thủ về ăn cơm cùng vợ trẻ. Một lần nữa trời thương, chưa đến dịp kỉ niệm một năm ngày cưới thì Hạnh sinh cho tôi một cậu con trai giống mẹ như tạc.

Thỉnh thoảng nghe lời hàng xóm, bạn bè xì xào rằng quý tử chẳng giống bố, nhưng tôi không buồn vì nghĩ con giống mẹ cũng tốt thôi, vợ mình sinh ra con mình chứ ai đâu mà thắc mắc cho mệt người...

Con trai tròn hai tuổi thì công ty tôi nhận được một dự án lớn ở phía Nam, sếp nhất quyết cử tôi biệt phái vào đó để khảo sát và lập kế hoạch thực hiện.

Tôi thật áy náy vì để vợ trẻ, con thơ ở Bắc trong thời gian cả năm trời như vậy. Nhưng khi thông báo cho Hạnh, thay vì buồn, vì sợ một mình nuôi con vất vả, vợ tôi lại quay sang an ủi, động viên tôi vào Nam nhận công việc.

Mấy tháng đầu xa vợ con tôi cũng nhớ lắm, thỉnh thoảng thu xếp được tôi lại về với Hạnh và con trai. Nhưng rồi tiến độ dự án gấp, tôi phải ở đến cuối năm để hoàn thành. Có phải cái thói "đàn ông năm bảy lá gan, lá ở cùng vợ lá toan cùng người" là bao gồm cả tôi trong đó không mà trong một lần tìm vui trong quán karaoke tôi đã tạm thời quên vợ để cặp với một cô nhân viên trẻ, đẹp, giọng ngọt như mía lùi, khéo chiều tôi còn hơn vợ ở nhà...

Dự án hoàn thành tốt đẹp, tôi ra Bắc với vợ con nhưng con tim tôi gửi lại cho bồ trẻ, tôi giấu Hạnh chuyển tiền cho bồ khi em báo tin có bầu với tôi, thôi thì làm thằng đàn ông, dám làm, dám chịu, tôi chu cấp đầy đủ cho bồ trẻ từ lúc em mang thai đến lúc em sinh con trai.

Lén lút ra vào chăm sóc cho cô bồ trẻ và con trai đến lúc bé được một tuổi thì tự nhiên tôi ngờ ngợ vì bé càng lớn càng chẳng giống tôi. Sẵn có anh bạn quen làm ở cơ sở xét nghiệm ADN, tôi giấu bồ đưa bé đến xét nghiệm để yên tâm nuôi con, kết quả khiến tôi thất vọng vì bé không phải là con tôi.

Tự nhiên trong thâm tâm tôi lại liên tưởng đến cậu con trai ở Bắc cũng không giống tôi! Vậy là trong hoang mang, nghi ngờ một lần nữa tôi lại giấu vợ mang con trai đi thử ADN...

Chết điếng vì kết quả ADN khẳng định bé không mang dòng máu của tôi... không lẽ ông trời chơi ác tôi? Hai người phụ nữ, 2 đứa con trai mà cuối cùng tôi chỉ là người "đổ vỏ"?