Thương bạn nên tôi gián tiếp gây đau khổ cho người khác

Vừa rồi tôi gặp lại người yêu cũ của cô bạn tên Ngọc, anh ta lặng lẽ, trầm buồn, được gia đình gửi lên vùng quê sau khi chia tay Ngọc. Nhìn anh ta thế này thật tình lòng tôi nặng trĩu, cảm giác mình cũng góp phần vào kết cục này của anh ta.

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Tôi (là nam) và Mỹ là đôi bạn thân, cùng xóm, cùng lớp, lớn lên học đại học cùng một thành phố. Ngày cuối tuần tôi thường sang phòng trọ của Mỹ chơi. Chúng tôi rất quý mến nhau, một tình bạn thân thiết và trong sáng.

Ngọc là bạn cùng lớp và ở trọ cùng phòng với Mỹ. Ngọc xinh xắn, chân chất của con gái quê, hiền lành, nhút nhát, họ chơi với nhau khá thân thiết. Mỹ thường kể cho tôi nghe về anh người yêu của Ngọc: đẹp trai, con nhà khá giả, rất yêu Ngọc, phải cái anh này hay ghen, gia trưởng, nóng tính. Ngọc thường xuyên bị ăn đòn khi làm điều gì không vừa ý người yêu mà những cái anh ta không vừa ý thì vô vàn và rất vô lý. Mỗi lần như vậy, Ngọc chỉ biết khóc, chẳng dám phản kháng vì sợ ăn đòn nặng hơn.

Mỹ rất bực bội với sự nhu nhược của cô bạn thân nên thường xuyên la, nói Ngọc phải phản kháng và thậm chí là yêu cầu anh kia phải tôn trọng mình, bằng không sẽ chia tay. Sự việc vẫn chẳng có gì thay đổi, ngày càng trầm trọng hơn khi Mỹ trông thấy Ngọc bị người yêu bợp tai ngay trước cổng khu trọ. 

Lúc đó, chúng tôi phải ngăn cản nhiều lắm Mỹ mới không vác dao ra lao vào anh chàng kia. Ngọc trở về phòng, khóc nức nở và có vẻ tỉnh người ra: "Bạn có thể vì mình mà bức xúc thì tại sao mình lại không tự thương lấy mình”.

Lúc này, chúng tôi mới biết thêm một vấn đề nữa là gia đình bạn trai có vẻ không thích Ngọc bởi Ngọc xinh nhưng ngoại hình nhỏ nhắn, không “cân” với anh người yêu vạm vỡ. Đã vậy, gia cảnh lại cũng không tương xứng. 

Mỗi lần “diện kiến”, Ngọc thường bị lạnh nhạt, hình như chính bản thân anh chàng cũng phải chịu đựng những sự răn đe của gia đình khi quen Ngọc. Vì thế anh ta lâm vào tình huống không bỏ được người yêu và cũng mệt mỏi vì bị gia đình quở trách đâm ra bực bội Ngọc khờ dại, không làm vừa lòng gia đình anh ta. Thế là anh ta lại uốn nắn người yêu bằng nắm đấm.

Đỉnh điểm là một lần anh này về quê, khi sắp trở lại thành phố thì Ngọc bồn chồn, sợ hãi khóc nói rằng cô ấy rất sợ, bởi cứ sau mỗi chuyến đi kiểu này là anh ta lại mắng mỏ, đánh đập Ngọc như để trút bực dọc trong lòng. Vừa đúng lúc đó một phòng nữ trong khu trọ của tôi có người chuyển chỗ nên Mỹ và tôi đưa Ngọc sang ở luôn. Các bạn mới nghe hoàn cảnh của Ngọc rất thương, xúm vào động viên, bao bọc. Hàng ngày chúng tôi thay phiên đưa đón Ngọc đi học, còn anh người yêu khi tới khu trọ cũ đã có Mỹ lo. Anh ta cũng lời qua tiếng lại, tìm kiếm thông tin về Ngọc.

Thời gian trôi, chúng tôi ra trường, đi làm, tôi và Mỹ đều có gia đình, bận rộn, tình cảm bạn bè ngày càng khăng khít. Ngọc nói tôi và Mỹ có ơn tái sinh với cô ấy, lâu lâu tụ tập, nhắc chuyện cũ, bọn tôi đoán: Đẹp trai, gia cảnh tốt như anh ta chắc vợ con đề huề rồi. 

Một đồng nghiệp tốt, luôn quan tâm, hỗ trợ Ngọc đã ngỏ lời, Tết dương lịch này ba gia đình, cặp đôi chúng tôi đã có một kỳ nghỉ cùng nhau, kết hợp chụp ảnh cưới cho Ngọc, ra Giêng sẽ tiến hành đám cưới.

Vài tuần trước, tôi có việc tới một vùng xa đã gặp một anh chàng đẹp trai, lịch sự. Anh ta lặng lẽ, trầm buồn, tôi nhìn anh này rất quen nên tìm hiểu, được kể rằng anh là cháu chủ nhà, trước đây đi học có bạn gái, yêu thương, lo lắng cho bạn gái rất nhiều. 

Bạn gái bất ngờ sang ngang làm anh ta thành ra như vậy, vì thế gia đình gửi về đây cho anh được yên tĩnh. Giờ tôi đã nhận ra anh là người yêu cũ của Ngọc nhưng không thể nhận ra Ngọc qua “nét vẽ” của người kể chuyện. Hình ảnh của cô đã bị bóp méo, còn anh chàng này thật đáng thương.

Tôi không hiểu nổi những người thân của anh sao đến tận giờ phút này vẫn chưa chịu nhìn sự việc bằng đôi mắt chân thành hơn? Sao họ không thấy sai lầm trong việc coi trọng kim tiền mà không lường được tình cảm của con em mình, để đến nỗi đẩy người thân vào con đường đau khổ? Tôi nghe họ kể tội Ngọc mà cứ ngỡ những lời đó đang dành cho mình, mắt tôi cay, lòng tôi đắng khi nghĩ về anh chàng kia. Dù sao cũng một đời người, một tương lai vụn vỡ, giờ không thể hờn, không thể giận, không thể đổ lỗi cho nhau bởi sân si, thua thắng bây giờ không còn ý nghĩa nữa.

Thật tình lòng tôi nặng trĩu, cảm giác mình cũng góp phần vào kết cục này của anh ta, nhưng nếu năm xưa tôi và Mỹ không hành động, biết đâu giờ này chúng tôi đang làm giỗ cho Ngọc thì sao? Âu cũng là số phận. Từ hôm trở về tới giờ, Mỹ rất vui khi Ngọc sắp lấy chồng, còn tôi suốt ngày lẩn tránh Mỹ. Tôi sợ sẽ “phun” ra mọi thứ trong lòng khi đối diện cô bạn thân. Rồi còn Ngọc nữa? Nghĩ đến những tháng ngày sắp tới mà lòng tôi rối bời quá.

Vnexpress

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Khỏe 360

Mới - Nóng